Sống Đẹp Mỗi Ngày

Nếu con người ai cũng sống đẹp thì cuộc sống sẽ ngập tràn tiếng cười

Thời Trang Teen

Xinh tươi mãi nhé... Tuổi 20...!!!

Tuyển Tập Truyện - Thơ Hay

Thơ ca, văn phú làm cuộc sống thêm phần thi vị...

Ảnh Đẹp Sưu Tầm

Giữ lại những khoảnh khắc kỳ diệu của cuộc sống...

Học, Học Nữa, Học Mãi

Học tập là con đường ngắn nhất để đi tới thành công!

Thứ Hai, 31 tháng 3, 2014

Cà phê muối- một câu chuyện cảm động


Khitoi20- Anh gặp nàng trong một bữa tiệc. Nàng vô cùng xinh xắn và dễ thương… Biết bao chàng trai theo đuổi nàng trong khi anh chỉ là một gã bình thường chẳng ai thèm để ý. Cuối bữa tiệc, lấy hết can đảm, a


nh mời nàng đi uống cafe. Hết sức ngạc nhiên, nhưng vì phép lịch sự nàng cũng nhận lời.



Họ ngồi im lặng trong một quán cafe. Anh quá run nên không nói được câu nào.
Cô gái bắt đầu cảm thấy thật buồn tẻ và muốn đi về… Chàng trai thì cứ loay hoay mãi với cốc cafe, cầm lên lại đặt xuống… Đúng lúc cô gái định đứng lên và xin phép ra về thì bất chợt chàng trai gọi người phục vụ: “Làm ơn cho tôi ít muối vào tách cafe”. Gần như tất cả những người trong quán nước đều quay lại nhìn anh… Cô gái cũng vô cùng ngạc nhiên. Nàng hỏi anh tại sao lại có sở thích kì lạ thế. Anh lúng túng một lát rồi nói: “Ngày trước nhà tôi gần biển. Tôi rất thích nô đùa với sóng biển, thích cái vị mặn và đắng của nước biển. Vâng, mặn và đắng – giống như cafe cho thêm muối vậy… Mỗi khi uống cafe muối như thế này, tôi lại nhớ quê hương và cha mẹ mình da diết…”. Cô gái nhìn anh thông cảm và dường như nàng rất xúc động trước tình cảm chân thành của anh. Nàng thầm nghĩ một người yêu quê hương và cha mẹ mình như thế hẳn phải là người tốt và chắc chắn sau này sẽ là một người chồng, người cha tốt… Câu chuyện cởi mở hơn khi nàng cũng kể về tuổi thơ, về cha mẹ và gia đình mình…

Khi chia tay ra về, cả hai cùng cảm thấy thật dễ chịu và vui vẻ. Và qua những cuộc hẹn hò về sau, càng ngày cô gái càng nhận ra chàng trai có thật nhiều tính tốt. Anh rất chân thành, kiên nhẫn và luôn thông cảm với những khó khăn của cô. Và… như bao câu chuyện kết thúc có hậu khác, hai người lấy nhau. Họ đã sống rất hạnh phúc trong suốt cuộc đời. Sáng nào trước khi anh đi làm, nàng cũng pha cho anh một tách cafe muối…

Nhưng khác những câu chuyện cổ tích, câu chuyện này không dừng ở đó. Nhiều năm sau, đôi vợ chồng già đi, và người chồng là người ra đi trước… Sau khi anh chết, người vợ tìm thấy một lá thư anh để lại. Trong thư viết: “Gửi người con gái mà anh yêu thương nhất! Có một điều mà anh đã không đủ can đảm nói với em. Anh đã lừa dối em, một lần duy nhất trong cuộc đời… Thực sự là ngày đầu tiên mình gặp nhau, được nói chuyện với em là niềm sung sướng đối với anh. Anh đã rất run khi ngồi đối diện em… Lúc đó anh định gọi đường cho tách cafe nhưng anh nói nhầm thành muối. Nhìn đôi mắt em lúc đó, anh biết mình không thể rút lại lời vừa nói nên anh đã bịa ra câu chuyện về biển và cafe muối. Anh không hề thích và chưa bao giờ uống cafe muối trước đó! Rất nhiều lần anh muốn nói thật với em nhưng anh sợ… Anh đã tự hứa với mình đó là lần đầu và cũng là lần cuối anh nói dối em. Nếu được làm lại từ đầu, anh vẫn sẽ làm như vậy… để được có em và để được uống tách cafe muối em pha hàng ngày suốt cuộc đời anh… Anh yêu em!”.
Mắt người vợ nhòa đi khi đọc đến những dòng cuối lá thư. Bà gấp bức thư lại và chầm chậm đứng lên, đi pha cho mình một tách cafe muối… Nếu bây giờ có ai hỏi bà cafe muối có vị như thế nào, bà sẽ nói cho họ biết: Nó rất ngọt!!!

7 quy tắc vàng để học tiếng anh hiệu quả

Khitoi20- Tiếng anh là hành trang không thể thiếu cho mỗi người. Đã có rất nhiều phương pháp đề xuất học tốt tiếng anh nhưng dường như chúng không hiệu quả với bạn, hãy tham khảo 7 quy tắc học vàng để học tốt Tiếng anh sau đây:

Quy tắc 1: Luôn học theo cụm từ, không học các từ riêng biệt, tận dụng tối đa việc học các cụm từ. Ngay khi tra được một từ mới, hãy đặt nó vào trong một cụm từ cụ thể để học, khi ôn lại cũng luôn ôn theo cụm chứ không chỉ một từ duy nhất.


Quy tắc 2: Muốn nói tốt tiếng Anh, hãy “dừng” học ngữ pháp. Để nói tiếng Anh theo bản năng, bạn cần cất tạm những cuốn sách ngữ pháp dày cộp, bởi chỉ khi không suy nghĩ đến những lỗi ngữ pháp cứng nhắc mà bạn sẽ mắc phải, bạn mới có thể tự tin nói ra những điều mình nghĩ trong đầu.



Quy tắc 3: Học thật chậm và “sâu”. Việc học tiếng Anh cấp tốc sẽ chỉ đem lại kết quả tạm thời cho bạn. Hãy học thật chậm, thật sâu, thật kỹ. Để nói tiếng Anh một cách lưu loát, bạn phải không ngừng ôn lại những bài học cũ. Nếu bạn học nghe trên băng, đài, đảm bảo rằng bạn đã nghe đủ 30 lần cho 1 chapter trước khi chuyển sang chapter sau.


Quy tắc 4: Quy tắc quan trọng nhất - nghe tiếng Anh mỗi ngày. Nguyên tắc đơn giản nhất cũng là chiếc chìa khóa then chốt trong việc thành thạo tiếng Anh. Đừng chỉ chăm chú vào các quyển sách tiếng Anh mà hãy nghe tiếng Anh mỗi ngày. Đừng bỏ lỡ phút nào để luyện tập khả năng nghe của bạn. Hãy nhớ “Học bằng tai chứ đừng học bằng mắt”!

Quy tắc 5: Để học ngữ pháp tốt. Hãy đọc thật nhiều truyện. Một cách học ngữ pháp thật hiệu quả mà không khiến bạn nhàm chán. Mỗi khi bạn đọc một mẩu truyện tiếng Anh nào, hãy thử kể lại nó bằng nhiều cách khác nhau ở những thời khác nhau: quá khứ, hoàn thành, hiện tại, tương lai. Khi bạn đã có thể làm công việc này một cách nhanh chóng và dễ dàng thì tiếng Anh đã trở thành một bản năng của bạn.

Quy tắc 6: Đọc sách báo và xem phim ảnh bằng tiếng Anh nhiều nhất có thể. Nguyên tắc này đọc qua có vẻ mang tính giải trí nhiều hơn là học tập. Thế nhưng, để có thể nghe hiểu người bản xứ nói gì, bên cạnh việc trau dồi tiếng Anh học thuật, hãy dành  thời gian nghe và đọc tiếng Anh trên báo, đài, tivi và phim ảnh. Coi đó như là cơ hội tiếp xúc với người nước ngoài mà thực tế bạn chẳng mấy khi có được.

Quy tắc 7:  Nghe và trả lời, thay vì nghe và lặp lại. Đừng chỉ nghe và lập lại những bài học trên sách, vở, băng, đài. Hãy đặt mình vào vị trị của người trả lời mà đối đáp lại nhanh nhất có thể.  Khi bạn có thể ứng biến thành bản năng trong bất kì trường hợp nào thì việc nghe nói tiếng Anh không còn thể làm khó bạn nữa.
Xem các tài liệu khác Tại đây

Cách chụp ảnh chân dung trong bóng tối

Khitoi20- Chụp chân dung trong bóng tối: (f/16)

Cách 1: (Chỉ lấy chủ thể) Chế độ phơi sang ban ngày có mở flash: ISO 320, khẩu độ f/2.8, tốc độ chụp 1/2000, Flash mở theo thiết lập TTL

Cách 2: (Ở nơi có nhiều đèn) Chế độ tự đông: Anh chụp theo thiết lập tự động, ISO 800, khẩu độ f/2.8, tốc độ của chập 1/60, flash tự động.

Cách 3: (Lấy đk cả chủ thể và cảnh vật) Chế độ chân dung ban đêm:  Anh chụp theo chế độ thiết lập chụp đêm với ISO 800, khẩu độ f/2.8, tốc độ thấp 1/10, flash mở theo chế độ Auto-slow.

Cách 4: (Giúp nhận diện các điểm sáng) Chế độ thủ công: ISO 320, khẩu độ f/2.8, tốc độ thấp 1/20, flash mở theo thiết lập TTL.

Chúc bạn thành công!

Khi tôi 20

Cũng là lúc một thời tuổi thơ ngọt lịm, hồn nhiên, ngây ngô thuở đầu đời dần trôi về quá vãng, để lại đó một chút gì ngẩn ngơ trong đôi mắt cô bé nhỏ hay buồn. Kí ức lãng đãng hiện về vốn đã mong manh lại mơ hồ khắc khoải. Hà Nội mùa này cũng vội vàng đón hạ, những cành hoa phượng đỏ, những góc trời tím ngắt nhành bằng lăng khéo đưa người ta thả hồn cùng gió, trở về miền kí ức ngọt ngào nhưng xa lắc. Khoảnh khắc bình yên sống bên gia đình chợt hiện về ngày một rõ nét, bóng dáng người mẹ thân yêu của con bé thuở nào bỗng ẩn hiện qua làn nước mắt, nhạt nhòa nhưng cũng nồng ấm tựa hương vị của nắng một chiều cuối tháng Tư…
Tuổi 20- khoảng thời gian giúp ta lớn khôn
Cũng là lúc tôi biết được dư vị trọn vẹn của nỗi nhớ, thấm thía hết những khó khăn vấp phải khi bắt đầu rời xa vòng tay của mẹ. Những yêu thương trong lòng con bé cứ lớn lên dần dần, những nhận thức rõ ràng nhất cũng chẳng bao giờ tồn tại bền lâu. Ngày còn đi học, tôi vẫn coi việc mẹ vất vả nuôi tôi như là trách nhiệm mà bất cứ bậc cha mẹ nào cũng không thể chối từ. Có đâu ngờ mẹ vất vả, mẹ hi sinh hạnh phúc của mình để đổi lấy đôi mắt hồn nhiên và quá đỗi vô tư ấy. Tôi đâu biết, mồ hôi mẹ rơi ướt đẫm vai áo khi tôi cười…
Những buổi chiều vào hạ, mẹ đội cả nắng, gió, mưa bão để đến trường đón đứa con gái nhỏ đúng giờ tan học. Ngày đó quê còn nghèo lắm, đường trơn lại lụt lội mỗi khi mưa ập xuống. Một thoáng đầu đời tôi để lại nơi cuối con đường ấy, để lại cùng nỗi xót xa mặn đắng giống vị mặn giọt mồ hôi rơi xuống mỗi bước chân mẹ từng đi qua.
Cũng là lúc kỉ niệm với mẹ ùa về nhiều nhất, từng đợt một có lúc rõ rệtlúc lại như xa xôi lắm. Tôi đã ước được trở về ngồi trong lòng mẹ, thiu thiu ngủtrans2 Khi tôi 20trong tiếng ru à ơi mỗi trưa bên hiên nhà. Thềm nhà vẫn có nắng, mẹ vẫn ngồi đó chỉ vắng bóng đứa con gái dại khờ của mẹ mà thôi. Nếu cuộc đời con người có thể vĩnh cửu trong một khoảnh khắc thì chắc rằng tôi chẳng xa vòng tay mẹ đâu. Thứ cảm giác bình yên ấy khiến tôi nhớ về thời trẻ con vụng dại. Nhớ cái lần đầu đi học, tôi khóc nhè bắt mẹ cùng vào lớp. Lúc đó trong mắt tôi, trường học là thứ gì đó xa lạ lắm, việc tập viết chẳng bao giờ được ưu tiên bằng mấy trò thả diều, chơi khăng…Đến bây giờ tôi mới hiểu dù tôi có cố viết đến cỡ nào, tập viết cả đời cũng chẳng thể nào viết trọn vẹn hai chữ “cha mẹ”, một chữ “hiếu”.
Nhớ ngày nào tôi ôm bài văn được điểm 9 tả về cô giáo chạy òa vào lòng mẹ khoe rối rít. Mẹ cầm tờ giấy, nhìn vào bài đứa con mình viết về người phụ nữ mà nó yêu quý nhất, mẹ xoa đầu tôi hỏi : “ Sao không viết về mẹ?” Tôi cười vô tư không nói nhưng có ý nghĩ đáng hổ thẹn vụt qua, rằng “Mẹ thì có gì để viết”. Mẹ tôi chẳng viết đẹp như cô, chẳng chân son gót ngà, tóc xõa vai. Tôi trách mẹ chẳng chịu khó làm đẹp. Mẹ vẫn cười ôm tôi vào lòng, mắt mẹ xa hút hướng cái nhìn tới chân trời không một gợn mây. Ngày đó tôi 14.
Gió mùa đông Bắc tràn về, lạnh buốt. Mẹ thức khuya dậy sớm làm bữa cho tôi ăn sáng rồi đi học. Tôi lớn dần lên, và sự tự ý thức của một đứa học phổ thông cũng không còn quá đỗi ngây ngô như hồi còn bé xíu. Nhìn bố mẹ vất vả ngoài đồng, mồ hôi rớt xuống chảy dài trên má tôi bỗng nhiên buồn lạ. Vậy mà nỗi buồn ấy có đọng được lâu đâu, bỗng chốc vụt tan trong mấy cuộc đàn đúm với lũ bạn. Tất cả tan vào gió  rồi hồn nhiên bay đi.
Khi hai anh em tôi cùng học cấp ba cũng là lúc nỗi lo bắt đầu hiện lên trên khuôn mặt mẹ bằng những nếp nhăn ngày một nhiều. Mẹ ngồi kể chuyện ngày xưa, ông bà không cho mẹ đi học tiếp. Mẹ khóc mỗi lần nhớ lại cảnh nhìn bạn bè đến trường còn mẹ vội vàng dắt trâu đi lối khác. Nhìn mẹ buồn, tôi bất lực. Mẹ ít khi khóc trước mặt tôi, và vì thế chẳng biết tự lúc nào, tôi hình thành suy nghĩ cũng không cho phép bản thân để  mẹ nhìn thấy nước mắt mình rơi xuống. Tất cả chỉ lặng lẽ vơi đi khi đêm về, một mình tôi trên gác. Chiếc gối nhỏ ướt đẫm nước. Tôi thương dáng mẹ gầy chẳng được làm theo mơ ước, thương mẹ ngày mưa lẽo đẽo dắt hai đứa con nhỏ sang ngoại khi bị bà nội đuổi về. Ngày mưa ấy, sao không ai thấy nước mắt mẹ tôi rơi?
Tôi nhớ lại ngày lên thủ đô thi đại học. Mẹ một mình tiễn hai bố con đi. Mẹ chẳng đặt áp lực rằng tôi phải thế này thế nọ, mẹ chỉ cần tôi cố gắng hết sức. Nhưng tôi thừa biết trong đôi mắt từng trải kia vẫn nuôi giấu những hy vọng dạt dào, làm sao tôi có thể phủ nhận niềm tin ấy…
Một tháng sau giấy báo trúng tuyển đến nhà, mẹ cười rạng rỡ. Nhưng chỉ trong phút chốc nỗi lo lại le lói đâu đó trên đôi mắt của mẹ. Việc vào đại học của tôi cũng là khởi đầu cho “Khóa học làm thuê dài hạn” của bố mẹ. Ngày tôi đi học, mẹ đứng đó nhìn xe chạy đến cuối đường. Tôi chẳng dám ngoảnh lại, chẳng đủ can đảm để nhìn lại hai bóng hình quen thuộc của cuộc đời cứ từ từ mất hút. Bố kể lúc tôi đi mẹ quay lưng khóc. Có ai hay nước mắt đứa con nhỏ của mẹ cũng lã chã rơi xuống bàn phím điện thoại, rơi cả xuống sân ga một chiều cuối thu.
Khitôi 20…

Tôi chợt nhớ lần đầu tiên trái tim bỗng thổn thức vì một người con trai. Ngày đó những vui buồn vô cớ ập đến bất ngờ. Cánh thư nhỏ vội kẹp trong quyển vở rơi vào tay mẹ. Tôi trách mẹ động vào những thứ riêng tư của bản thân. Tôi ít kể chuyện với mẹ, thay vào đó là những đêm nằm thút thít buồn cho những cảm xúc đầu đời chẳng đến như mong ước. Mẹ nhìn hai mắt tôi sưng húp lên thương hại, mắt mẹ cũng chợt rủ xuống đỏ sọng. Gió khẽ hát như thì thầm bên tôi những lời trách móc.

Khi mà những va chạm đầu đời đã bắt đầu lui đến, những khó khăn cũng ngập đầy trước mặt, chưa bao giờ cảm giác trở về với mẹ lại mãnh liệt như lúc này. Nước mắt con bé lúc nào cũng tự nhiên rơi khi kết thúc cuộc điện thoại về nhà.
Hôm nay tôi tròn hai mươi tuổi, vậy mà ngón tay vẫn vụng dại lúng túng trên bàn phím khi viết bài về mẹ. Tôi chẳng còn suy nghĩ thơ ngây như ngày xưa, vẫn hay trách móc vô cớ, rằng tại sao mẹ không phải giáo viên, bố không là nhà kiến trúc mà tự hào vì họ là chính họ, là hai người tôi yêu nhất. Ngày tháng cũng qua đi, có thể mỗi ngày người tôi nhớ đến đầu tiên khi thức dậy chẳng phải mẹ, cũng chẳng là bố nhưng tình cảm và lòng biết ơn tôi vẫn để lại một góc nhỏ trong tim.
Cuối tháng Tư, nắng vàng rực rỡ. Từng mùa hạ qua đi, tôi bỗng sợ mẹ già thêm một tuổi. Thời gian ơi, chậm lại cho mẹ tôi theo nhé! Cuối chân trời kia, từng vạt nắng hấp hối vẫn cố gắng vươn xa trùm lên cảnh vật, trùm lên kí ức một gam màu hừng hực của tuổi trẻ- tuổi đôi mươi…Rực đỏ và tinh khôi!…

(Sưu tầm)



Điều ước khó

Một gia đình đang lái xe trên đường thì con cóc nhảy ngang qua. Ông chồng thắng xe kip thời, bước xuống, mang con cóc đặt qua vệ đường.
Con cóc bỗng nói:
- Cám ơn ông đã cứu mạng. Tôi sẽ cho gia đình ông một điều ước!
Người đàn ông nói:
- Vậy hãy làm cho con chó của tôi thắng cuộc đua hôm nay?
Ông ta gọi con chó ra, và khi thấy nó chỉ có ba chân, con cóc nói:
- Khó quá... Hay ông xin điều khác đi!
Lúc đó bà vợ trong xe bước ra và nói:
- Vậy hãy làm cho tôi thắng cuộc thi hoa hậu năm nay được không?
Cóc nhìn bà vợ rồi quay lại nói với ông chồng:

- Ông... cho tôi xem lại con chó, tôi sẽ cố gắng.

Thư Quốc Trung viết cho con gái

Khitoi20-  Một người không tốt với con, con không nên quá bận tâm. Trong cuộc sống của con, không ai phải có nghĩa vụ đối tốt với con trừ cha mẹ. Còn với những người tốt với con, con nên trân trọng và biết ơn điều đó.
Nhưng con cũng cần phải có chút đề phòng bởi mỗi người khi làm bất cứ việc gì đều có mục đích riêng. Hãy nhớ, họ tốt với con không đồng nghĩa với việc họ phải quý mến con.

Không có ai là không thể thay thế, không có vật gì thuộc hoàn toàn sở hữu của con. Vì thế, nếu sau này người con yêu thương không còn ở bên, hay họ không còn là nơi con có thể đặt niềm tin, con cũng đừng bi lụy.

Sinh mệnh con người thực sự ngắn ngủi, con đừng để mỗi ngày trôi đi vô ích. Người ta tham vọng sống lâu nhưng con chỉ cần sống hạnh phúc mỗi ngày. Hãy trân trong và yêu lấy cuộc sống hiện tại của con.

Trên đời này không có gì là nhất cả, tình yêu chỉ là cảm giác bất chợt đi qua cuộc đời con, nhưng nó sẽ theo thời gian và lòng người mà thay đổi. Nếu như người đó rời xa con, con hãy học cách chờ đợi. Hãy để thời gian rửa sạch vết thương, để tâm hồn con lắng lại rồi nỗi đau của con cũng sẽ dần biến mất. Con đừng mơ ước một tình yêu hoàn hảo, cũng đừng thổi phồng nỗi đau khi nó không còn. 

Có những người thành đạt mà không cần trải qua nhiều trường lớp, nhưng điều đó không có nghĩa con thôi nỗ lực học tập. Kiến thức con học được chính là vũ khí con cần có, hãy nhớ người ta không thể làm gì nếu họ chỉ có tay không.

Con không nhất thiết phải chăm sóc cha nửa cuộc đời con lại và cha cũng thế. Khi trưởng thành, con có thể tự mình bước đi, trách nhiệm của cha cũng đã kết thúc. Sau này dù con hạnh phúc hay buồn đau, con đều phải tự mình lựa chọn và có trách nhiệm với nó.

Con có thể bắt mình phải giữ chữ tín, nhưng không thể yêu cầu người khác làm thế với mình. Con có thể yêu cầu bản thân phải đối đãi tốt với người, nhưng con không thể kì vọng người ta sẽ làm ngược lại. Khi con tốt với họ, họ không có nghĩa vụ phải tốt lại với con. Hãy nhớ điều này nếu không con sẽ luôn gặp ưu phiền trong cuộc sống.

Cha đã mua vé thử mua vé số nhưng chưa một lần trúng, điều đó nói lên rằng muốn giàu có phải dựa vào nỗ lực làm việc của bản thân, trên đời này không có bữa ăn nào là miễn phí cả. 

Chỉ những ai có duyên phận mới trở thành người thân của nhau, cho dù trong cuộc sống bận rộn con ít khi gặp mọi người, nhưng con hãy trân trọng từng khoảnh khắc khi còn bên họ, hãy dành cho họ thời gian để yêu thương con hơn, và hãy gọi điện cho mẹ con. (st)

Chủ Nhật, 30 tháng 3, 2014

20 kinh nghiệm phỏng vấn hay cho nhà báo

Khitoi20- Jaldeep Katwala là nhà báo người  Papua new Guinea, anh bắt đầu sự nghiệp là phóng viên từ năm 1985. Anh từng làm việc cho đài BBC , Channel 4 news và tại Radio Netherlands như là một phát thanh viên. Anh cũng tham gia giảng dạy báo chí ,điều hành  nhiều dự án phát triển truyền thông và đào tạo nhiều khóa học trên toàn thế giới. 


Hãy cùng tham khảo 20 kinh nghiệm phỏng  vấn bổ ích của anh để có được kĩ năng cơ bản sau này.

1 . Không đưa ra những câu hỏi cụ thể cho khách mời trước buổi phỏng vấn .Tốt hơn là nói cho họ những nội dung cơ bản về chủ đề của cuộc phỏng vấn hướng tới, nhưng không quá chi tiết vì có thể sẽ giới hạn  những điều bạn có thể hỏi trong quá trình phỏng vấn . 

2. Luôn đúng hẹn. Không có gì tệ hơn là để khách mời phỏng vấn của mình phải đợi .

3. Luôn luôn kiểm tra thiết bị làm việc của bạn rằng nó có hoạt động tốt không hay nó có đủ pin, băng, đĩa, v v .. trước khi dời văn phòng .

4. Hãy tôn trọng người mà bạn phỏng vấn . Một sự đón tiếp nồng hậu nhưng không quá nhiệt tình sẽ là một sự khởi đầu tốt cho buổi phỏng vấn của bạn . Người được phỏng vấn xứng đáng nhận được sự tôn trọng đó cho dù họ là một vị tổng thống hay là một người nào đó đi trên đường.

5 . Địa điểm phỏng vấn là một yếu tố vô cùng quan trọng, Đó là buổi phóng vấn của bạn . Bạn không nên chọn nơi nào đó quá ồn ào và dễ gây mất tập trung.

 6. Bạn không phải là trung tâm của buổi phóng vấn , bạn ở đó để lắng nghe các quan điểm của người được phỏng vấn, không phải của bạn .

7.Làm một cuộc nghiên cứu nếu bạn thấy cần thiết, nhưng đừng quá nhồi nhét mọi thứ vào trong câu hỏi của bạn . Đặt bản thân bạn vào vị trí là thành viên khán thính giả trước buổi phóng vấn. Nếu họ ở đây,  họ sẽ muốn đặt câu hỏi gì ? 

 8.  Đặt câu hỏi cho vấn đề quan trọng trước . Người được phỏng vấn càng bị thúc ép bao nhiêu thì thời gian họ có càng ít và có lẽ họ sẽ cắt ngắn buổi phóng vấn .

9. Một buổi phỏng vấn là một cuộc đối thoại, không phải là một sự đối đầu. Bạn không ở đó để khiến buổi phỏng vấn trở nên ngớ ngẩn.

10. Tránh nhìn vào những ghi chú, nếu bạn nhìn vào nó,người được phỏng vấn có thể sẽ bị mất tập trung, và rất khó cho bạn khi phải đọc và nghe cùng một lúc.

11. Luôn luôn  duy trì sự giao tiếp bằng mắt: Kiềm chế ngôn ngữ cơ thể của bạn. Nếu bạn gật đầu,có nghĩa là bạn đồng ý với họ và không cần phải giải thích thêm. Bạn có thể sẽ bỏ lỡ cơ hội để khám phá nhiều hơn từ câu trả lời của họ. Nếu bạn lắc đầu hay hay giật mình ra sau với nét mặt ngạc nhiên, bạn đã khiến cho đề tài của bạn chìm vào im lặng và cho người được phỏng vấn thấy rằng bạn xúc phạm đến ý kiến của họ và như vậy có lẽ họ sẽ ngừng giữa chừng việc nói  trong lúc đó.

12. Cố gắng đặt tối đa từ ba đến bốn câu hỏi: Một buổi phỏng vấn không phải là một cuộc thám hiểm dưới đại dương. Nếu bạn không thể nắm bắt được nội dung câu trả lời mà bạn muốn từ người trả lời trong ba đến bốn câu hỏi đó, hãy thay đổi câu hỏi.

13. Chỉ có 6 câu hỏi cơ bản: Ai ? Cái gì ? Ở đâu? Khi nào? Như thế nào? Tại sao ? 

14. Một câu trả lời ngắn thực sự tốt hơn môt câu trả lời dài. Không bao giờ hỏi hơn một câu hỏi cùng một lúc, kết hợp nhiều câu hỏi sẽ dễ dàng hơn cho người trả lời để tránh trả lời chung chung nhưng không đi vào vấn đề chính. Bạn hãy chủ động đặt câu hỏi nhưng tránh bất lịch sự.

15. Hãy chắc chắc với nhận định của bạn: Không có gì tệ hơn là bị chính người trả lời phỏng vấn nói bạn sai, đặc biệt trong chương trình truyền hình trực tiếp

16. Hãy lắng nghe: Người trả lời phỏng vấn có thể muốn thông qua buổi phỏng vấn của bạn nói nhiều đến những chi tiết, vấn đề thú vị, quan trọng mà bạn không ngờ tới  . 

17. Nếu người trả lời phỏng vấn tỏ ra không hài lòng với cách mà họ trả lời câu hỏi cụ thể, đừng ngại hỏi lại câu hỏi và  để họ trả lời, trừ khi đó là một câu trả lời phi thực tế hay là một sự nhầm lẫn ngiêm trọng 
18. Cuối buổi phỏng vấn, cho dù đó là một buổi phỏng vấn không thành công, hãy luôn luôn nói cảm ơn với khách mời của bạn. 

19. Luôn luôn kiểm tra nội dụng phỏng vấn đã được thu lại chưa trước khi khách mời rời đi. Sẽ rất khó khăn cho bạn nếu phải làm lại một cuộc phỏng vấn như vậy nếu sự cố kĩ thuật xảy ra. 

20 . Khi bạn biên tập bản thảo, đừng thay đổi câu trả lời của họ, như vậy thì thật là không trung thực.
(Theo Sóng trẻ)